top of page

Ta là ai trong nhau

  • Jul 2, 2021
  • 4 min read

Updated: Jul 25, 2021

Con người là chỉnh thể hoàn hảo, song lại chưa hoàn thiện. Những cuộc liễu ngộ làm đầy ta hơn. Và rõ là thế gian quá nhỏ, cho những kiếp người mang nỗi tư niệm đang ngày một lớn.


tôn trọng ký ức, và trân trọng người cạnh bên

Các nhân vật và sự kiện có thể đã được chỉnh sửa, cũng có thể là hư cấu, cũng có thể là sự thật. Chẳng biết và cũng chẳng quan trọng.


5 giờ sáng. Hồi chuông điện thoại. Ai lại gọi nhau giờ này. Chồm người dạy, lần mò nơi phát ra âm thanh. Kê lên tai.


Một giọng xa lạ. Việt Nam. Lâu rồi tôi chưa nghe lại. Tôi không còn lại nhiều người thân thiết bên đó, nếu có, cũng không có vẻ là sẽ gọi.


alo, anh có lộn số không?


- tôi không. Xin lỗi cậu, chắc bên đó chưa sáng. Tôi ở phía bên kia. Có người muốn nhờ tôi chuyển lời.


được, tôi đang nghe


Tai ù lại khi phía đầu dây nói những câu sau đó. Bất giác, tôi cúp máy dù còn nhiều điều phải tra hỏi. Nhưng não đã đầu hàng, nó tê liệt, cũng như những phần cơ thể khác.


Hôm nay, có một người mất đi một người. Có một kẻ vốn đã không còn tình yêu nay lại bị vét sạch thêm lần nữa. Rồi ai cũng chọn xa tôi, bằng một cách nào đó, tuyệt nhiên không lần nào giống nhau.


Phải mất cả ngày để tôi rà soát lại trong trí nhớ. Đâu là tỉnh, đâu là mơ. Cuộc gọi là thật. Cảm giác là thật. Nhưng chắc gì câu chuyện đã thật, nếu có thì trong một pha nào đó. Song, cuộc sống không dư dả thời gian. Tôi còn phải sống như mọi ngày. Chuyện 5 giờ sáng, cứ để đó.


Hôm nay là 100 ngày em tham dự yến tiệc. Tôi cuối cùng cũng sắp xếp được để quay về gặp người. Sài Gòn vẫn vậy. Có những vện mây cực đẹp khuất sau mấy tòa lầu.


Tôi không gặp em. Dĩ nhiên rồi. Có người tình của em ở đó. Kẻ đã được em chọn lựa. Không phải. Từng là thôi.


Cậu ta có người mới cách đây không lâu. Người ấy không đi cùng hôm nay. Về cơ bản, em đã bỏ cả hai chúng tôi. Mỗi người một kiểu, theo cách khá đau lòng.


Ngày hôm nay cũng không có mặt quá nhiều người. Nói đúng hơn là chỉ có cậu, tôi và vài người bán sách. Hình như em vẫn thích hiệu sách và trò chuyện với mấy nhân viên, tới độ được thăm viếng. Hai chúng tôi không nói chuyện nhiều. Em là chỗ giao nhau duy nhất, là đề tài bàn luận giữa chúng tôi.


Cậu nom nhỏ tuổi hơn em. Nhưng có thể tin tưởng. Cậu có biết về quá khứ của em. Và một chút về tôi.


- nó gọi anh là hitomebore, em là koi no yokan. Nó chỉ nói vậy khi em hỏi lý do. Phần còn lại thì không cần thiết kể dông dài.


ra vậy, mà đúng không?


- em không biết. Nhưng em có tin.


không thấy người đó nhỉ, người đã thông báo cho tôi về em ấy.


- à, anh ấy hả. Ảnh có ghé qua nhưng đi từ sớm rồi. Hình như bận gì đó.


tính cảm ơn một tiếng.


- biết đâu tối ảnh rảnh, anh cứ thử. Mà em cũng cảm ơn vào lúc đó rồi, sau khi nhìn màn hình điện thoại. Anh ấy là người cuối cùng nói chuyện với em ấy.


người đó của cậu đâu?


- em ấy có hẹn nên không qua.

Đáng ra mình cũng sẽ có mặt, nhưng anh ấy bảo hãy làm chuyện cần thiết hơn.


"Sao em không thử tìm ảnh, để nghe câu trả lời khi đó?"


Mình không muốn.


"Không hẳn là để thỏa lòng, nhưng rõ là em nên đi tìm những câu chuyện của anh ta. Đi gặp người mình cần gặp, cũng như cuộc gặp này, không cần phải có em."


Anh xoa đầu, đuổi mình thẳng thừng. Thật cũng không biết làm sao để liên lạc người ấy. Lần tìm lại, mình có biết một người qua ít lần anh kể. Một người bạn. Không khó để tìm ra.


Đối phương đồng ý, nhưng đổi lại mình phải kể chuyện của mình thì ảnh mới trả lời. Ảnh cũng thú nhận là không biết nhiều, nhưng có thể biết những phần mà mình không biết. Mình không biết nhiều về người ấy thật. Bây giờ, cũng không biết nên biết gì. Mình chưa sẵn sàng tinh thần để đào lại chuyện vùi sâu. Nhưng cũng không tính phí phạm một ngày nghỉ.

Có lần em hỏi: "Là mối tình đầu của em, có ý nghĩa như thế nào?"


Tôi nói: “Nếu có thể một lần chọn lại, anh sẽ không chọn làm mối tình đầu, bởi tỉ lệ đi đến cuối cùng chỉ là một phần trăm, và anh, không muốn dùng tất cả tình yêu còn lại để dạy em cách trân trọng một người là như thế nào, để rồi em mang tình yêu đó đi yêu một người khác."


Tôi tính kèm "thanh xuân của mình" sau hai chữ "tình yêu", nhưng nhận ra đó là lời nói dối. Không như em, tôi đã dành hết thanh xuân cho một kẻ khác.


Tôi nhớ về ngày tay đan tay, nhớ về lần hỏi "Anh là ai trong em". Em chẳng đáp, nó rẽ vào hiệu sách bên đường, rồi tặng tôi thứ này - một tập thơ. Em chưa từng nói mình thích thơ, nhưng em có thích chữ. Đó là món quà cuối cùng, trước khi em về nước, và giờ đây cũng là trước khi em về trời.


what am i to you he asks

i put my hand in his laps

and whisper you

are every hope

i've ever had

in human form

.

my favorite thing about you is your smell

you smell like

earth

herbs

gardens

a little more

human than the rest of us

.

i know i

should crumble

for better reasons

but have you seen

that boy he brings

the sun to its

knees every

night

.

you are the faint line

between faith and

blindly waiting


HẾT

#Dạ_Hành là một tập truyện ngắn gồm 5 phần về 6 con người dưới 1 Sài Gòn. Mỗi phần là một thế giới riêng, tựu trung lại, chúng nối kết với nhau bằng sợi chỉ đỏ của cái tình.

Comments


bottom of page