top of page

Viết cho anh, em và cho tình dang dở chúng mình

  • Jun 7, 2021
  • 4 min read

Updated: Jul 25, 2021

"Anh đi xăm tên nó xem như là một ký ức đẹp để trân trọng. Và chuyện tình này, cần phải đặt xuống, vì hai đứa biết, như vậy mới tốt cho cả hai."


không biết cuộc sống anh bên đó ổn chưa, ước mơ có còn dang dở.

Các nhân vật và sự kiện có thể đã được chỉnh sửa, cũng có thể là hư cấu, cũng có thể là sự thật. Chẳng biết và cũng chẳng quan trọng.


Tôi gặp anh vào một ngày cuối năm. Hôm ấy, tôi trở về phòng trọ sau chuyến đi dài và anh thì đang thu dọn đồ để về nhà. Cả hai không biết nhau quá lâu và cũng không quá sâu, tựa những kẻ cô đơn vô tình tìm thấy nhau giữa một Sài Gòn.


Tôi không thường gọi anh bằng tên, vì nó buồn tựa chiều mưa vậy. Thay vào đó, anh gọi tôi bằng em còn tôi thì tùy lúc, khi gọi anh, khi gọi chú. Anh mảnh khảnh, nhẹ nhàng và mang hấp lực thu hút cả hai giới, nhưng, mắt anh buồn và ít hay ngước lên, khiến tôi chẳng biết người này đã trải qua những gì.


Một người thích nghe người khác kể về tình cũ, một người không ngại nói về kẻ mình từng yêu. Và thế là anh kể, tôi nghe, dưới mùi thuốc thoảng của anh cùng bài nhạc vừa bật.


Nếu có thể, nghe nó trong khi đọc tiếp nhé...



- xăm hay xỏ, chọn một thôi nhé


hừm, anh xăm


- eo, xăm đau lắm


hơ, xỏ cũng đau vậy cu. Đau vì đáng mà


- chú xăm rồi hả, cho em coi đi


Anh kéo áo, lộ ra một mảnh hình bên ngực trái. Có lẽ là tên ai đó, chưa kịp đọc thì anh che mất. Thoáng thấy mắt đượm buồn. Tôi hỏi người cũ phải không, anh gật đầu. Đó là một trong những điều mà ít người chịu bắt đầu một mối quan hệ với anh, họ ganh tị, sợ rằng anh còn đoái hoài tình xưa. Nhưng mà là trân quý nên mới xăm, anh ít khi thổ lộ điều này và đối phương cũng ít khi nghe hết lời anh giải thích.


anh từ nhỏ không gần ba mẹ, tuổi thơ cũng không đẹp mấy. Người yếu nên bệnh nhiều, thành ra chẳng ai dám chơi cùng, bạn bè cũng không nốt. Ngày lớn, anh ít vui tươi hay bộc lộ cảm xúc như người khác, có lẽ là lãnh cảm...


Tôi không ừ và cũng không nói gì, quả thực đó giờ chưa từng trải qua những điều đó. Anh rít một hơi.


rồi một ngày, nó tới và cho anh cảm giác gia đình, thú thực anh chẳng biết đó có phải là gia đình hay không, nhưng nó ấm áp và dựa vào được. Anh thương mèo lắm, nó thì thương anh. Anh được nó đặt tên là Mèo. Thấy vui.


rồi nó phải theo gia đình định cư, lần đó hai đứa đều hiểu phải ráng tranh thủ còn ngày nào thì phải hạnh phúc ngày đó.


- còn bao lâu?


thời hạn chỉ có tám tháng thôi. Ngày cuối ở đây, nó bất chấp nhà chạy qua thăm anh. Lúc đó, anh làm mặt lạnh lơ đi vì sợ bạn rời không đặng. Anh biết, anh mà mềm lòng là nó sẽ bỏ hết tiền đồ vì anh. Lúc nó ra khỏi phòng là hai đứa nghe tiếng của nhau bắt đầu khóc. Đoạn đường nó từ phòng ra tới đầu ngõ cứ đi thật chậm, như mong chờ anh gọi một cái tên.


- rồi hai người cứ vậy mà xa nhau?


ừm. Anh nói nó nên tìm người mới đi. Khi nào tìm được thì cho anh hay, mà...


Tay anh vân vê hộp thuốc mãi. Chiếc điện thoại cũng bật sang bài nhạc mới, nhưng vẫn là giọng ca đó. Tôi không biết người hát là ai, có gì đó giống Lệ Quyên nhưng đời hơn và da diết. Rất giống anh.


mà bạn lại giấu anh. Rồi tụi anh kết thúc ở đó. Một năm sau anh cũng quen người mới. Nên hai đứa chọn không làm phiền nhau nữa và tự sống tốt cuộc sống của mình. Chào từ biệt và thôi liên lạc, thôi những cái hỏi han.


- chú còn nghĩ về không? - Lần này, cằm anh hướng lên và mắt dãn ra, tôi không còn thấy anh giấu nỗi buồn nào trong đôi mắt đó.


không đâu em. Tới giờ thì chấp niệm về nhau cũng đã đặt xuống được rồi. Nghĩ lại không thấy buồn mà thấy vui, thấy trân trọng vì đã gặp nhau. Mừng vì đã gặp nhau trong một quãng tuổi trẻ. Bẵng một thời gian thì anh đi xăm tên nó xem như là một ký ức đẹp để trân trọng. Và chuyện tình này, cần phải đặt xuống, vì hai đứa biết, như vậy mới tốt cho cả hai. Muốn cảm ơn nó vì dạy anh biết yêu thương là gì.


Sau lần đó tôi không gặp anh nữa. Đúng hơn là không thể. Anh bỏ lại Sài Gòn tan vào ánh đèn. Tôi không nhớ anh, nhưng nhớ về lần gặp đó và cả người phụ nữ trong chiếc điện thoại. Êm ả tựa biển cả, dữ dội như sóng ngầm.


Vào một tối bình thường, anh viết:


Anh

Em muốn viết cho anh

Em muốn viết cho em

Viết cho tình dang dở

Viết cho buồn vui nhớ

Nhớ ngày đó, em thằng nhóc tròn đôi mươi còn anh chàng sinh viên ngành thiết kế. Mình cứ bình yên bên nhau, đi học đi làm rồi loay hoay cuộc sống.

Rồi anh nói anh phải đi định cư,

Và anh nói chờ anh về nhé Mèo ơi!

Cũng hơn ba năm rồi anh ha, không biết cuộc sống anh bên đó ổn chưa, ước mơ có còn dang dở.

Hay cũng như em, mắc kẹt với thực tại này.

Hôm nay, bất giác em lại nhớ về anh...

Nhớ cánh tay mỗi tối vẫn đưa em nắm

Nhớ những đêm ngồi ngắm anh vẽ

Nhớ nụ cười, ánh mắt, đôi môi

Nhớ mùi nhớ tóc nhớ tai

Nhớ chuyện tình mình.

Mong anh an và yên,

Em mong em...

#Dạ_Hành là một tập truyện ngắn gồm 5 phần về 6 con người dưới 1 Sài Gòn. Mỗi phần là một thế giới riêng, tựu trung lại, chúng nối kết với nhau bằng sợi chỉ đỏ của cái tình.

Comments


bottom of page